Cảm ơn và xin lỗi

Có người nói rằng: “Nói cảm ơn, xin lỗi nghe khách khí, giả tạo làm sao ấy. Cái chính là thực lòng”.

Ai cũng quý những điều thật lòng. Khi nói lời cám ơn, xin lỗi người ta cũng rất thật lòng đâu phải dối lòng, giả tạo. Tiếng “cám ơn” thốt ra làm cho người nói và người nghe đều vui – người nói được trải lòng mình, người nghe thấy mình cần phải tốt hơn. Lời “xin lỗi” làm dịu đi mọi bực tức phiền muộn cho người nghe và làm cho người nói bớt đi nỗi ân hận day dứt.

Có cậu bé được cô giáo nói lời cảm ơn khi cậu nhặt cho cô giáo viên phấn mà cậu bé vui cả tuần. Một học sinh cá biệt rất ghét môn Toán. Một lần cô giáo trả bài kiểm tra, khi nhìn lại bài, cô xin lỗi cậu vì cô đã chấm nhầm bài của cậu. Từ hôm đó, cậu thích học môn Toán vì cậu có cảm tình với cô giáo.

Chiếc ô tô vừa khép cửa chuyển bánh, anh tài xế nhìn thấy một cô gái chạy cuống quýt đến, anh dừng xe và mở cửa chờ. Cô gái leo vội lên xe, một tay chặn ngực như ngăn tiếng thở hổn hển, cô nhìn anh lái xe nói “ Em cảm ơn anh”. Cô gái không xinh nhưng lời cảm ơn của cô khiến cô thật đáng yêu trong ánh mắt mọi người trên xe.

Xe đi thêm bốn bến nữa thì có một cô gái rất moden lên xe. Cô đi đôi giày cao gót nhọn hoắt, do bước vội lên xe nên cô bị trật chân có vẻ rất đau. Thấy vậy, cô gái ngồi gần đó đứng lên nhường chỗ, nói “ bạn ngồi xuống đây đi….” Cô moden ngội phịch xuống, chẳng nhìn ai. Một cậu đứng phía cuối xe nói khẽ nhưng đủ cho mọi người trên xe nghe rõ: “đẹp gái thế mà mất lịch sự nhỉ. Người ta người chỗ cho ngồi mà không biết cám ơn…”

Ngày chủ nhật, chợ đông người, có cô gái đi xe máy lao bánh xe vào một bà đang đứng mua hàng. Bà quay phắt ngay lại, mắt nẩy lửa. Cô gái cuống quýt “cháu xin lỗi bà. Cháu có lỗi quá ….. bà có làm sao không ạ….”. Vừa nói, cô vừa dựng xe và lấy khắn giấy ướt ra lau chỗ bẩn cho bà. Cô thanh minh: “họ xô mạnh quá….”. Mắt bà cụ dịu đi, bà bảo: “ thôi cô không phải lau nữa, lần sau phải cẩn thận, tôi không ngã là may rồi….:. Mọi người thở phào vì ai cũng ngỡ bà sẽ chửi cô gái té tát, vì bà chanh chua nổi tiếng khu chợ này. Cô gái đi rồi, bà cụ quay ra nói với mọi người: “đấy, cứ như con bé ấy thì ai bực được…. ai chẳng có lúc lỡ lầm. Làm sai mà biết xin lỗi thì đâu còn trách được nữa….”.

Lời cám ơn, xin lỗi tưởng như rất đơn giản nhưng nó là những món quà nhỏ, rất ý nghĩa trong cuộc sống này. Nó làm mọi người xung quanh nao lòng vì cảm động trước vẻ đẹp văn hóa ứng ử của người con gái.

Ai đã không biết cảm ơn và xin lỗi vì những điều nhỏ nhặt nhất sẽ không thể làm được những điều vĩ đại nhất.

Hãy học cách viết lên đá, lên cát, hãy nói lời cám ơn và xin lỗi đúng lúc nhé bạn!

Sưu tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *